
Người dịch: Cá mập không thích ăn hành
Tác giả: Giáo Sư Tình Yêu
Số chương: 4
Ngày ta cập kê, vì vô tình lạc vào phòng của công tử Tiêu Cảnh Nguyên, nên đã cùng hắn trải qua một đêm mây mưa.
Thế nhưng sáng hôm sau, ta lại nghe đám hạ nhân trong phủ xì xào bàn tán:
“Nghe nói tối qua công tử cố ý cho lính canh lui hết đi, là để gặp mặt cô nương họ Quách.”
“Quách cô nương dung mạo khuynh thành, lại hiểu lễ nghĩa, tài hoa hơn người, quả thực là xứng đôi vừa lứa với công tử nhà ta. Đâu giống Kiều cô nương kia, người ngợm béo mập, nhìn thôi đã thấy chán ghét.”
“Những bát canh thuốc nàng ta mang đến, công tử đều lén đổ đi. Chắc hẳn ngài ấy ghét nàng ta đến cực điểm!”
Lúc ấy ta mới hiểu.
Tờ giấy hẹn mà Tiêu Cảnh Nguyên để lại hôm qua vốn không phải dành cho ta, mà là cho Quách Nghênh.
Ta cũng hiểu rằng, đêm qua khi hắn động tình gọi khẽ một tiếng “Nghênh Nhi”, người hắn gọi chưa từng là ta.
Nỗi nhục nhã khiến vành mắt ta đỏ hoe.
Khi Tiêu Cảnh Nguyên tìm đến, ta chỉ cười nhạt rồi nói dối rằng ta đã được đính hôn với biểu ca ở Tuyền Châu rồi.
Hắn im lặng hồi lâu.
Giữa trời tuyết trắng mịt mù, hắn xoay người rời đi.
Sang ngày hôm sau, cả phủ Tiêu gia cũng dọn khỏi Kiều Gia Thôn.
Về sau, Kiều Gia Thôn bị tàn sát.
Phụ thân ta bỏ mạng.
Suốt sáu năm trời, ta lưu lạc khắp nơi, ôm mối oan khuất tiến kinh kêu oan.
Cuối cùng được Lưu ma ma của giáo phường dẫn đến Túc Vương phủ. Bà nói:
“Túc Vương điện hạ là người quang minh lỗi lạc. Trong kinh thành này, nếu còn ai chịu nhúng tay vào vụ án của ngươi, thì chỉ có ngài ấy mà thôi.”
Ta cúi đầu cảm tạ.
Đeo khăn che mặt, ôm cây đàn bước vào đại điện.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên...
Ánh mắt ta chạm phải người ngồi trên vị trí cao nhất.
Chính là Tiêu Cảnh Nguyên.
Chưa có đánh giá nào.