
Người dịch: Cá mập không thích ăn hành
Tác giả: Tâm tư đỏ thắm
Số chương: 4
Trúc mã Châu Ngưỡng miệng mồm độc địa, luôn thích bêu xấu ta trước mặt mọi người.
Hắn kể chuyện ta hầm canh ngọt làm cháy cả bếp lò, kể chuyện ta thêu hoa đâm kim sưng vù cả ngón tay.
Lại kể chuyện tết Thượng Nguyên ta tìm thấy một đứa trẻ đi lạc, kết quả bản thân vì sợ bóng tối mà lạc đường, lại còn khóc nhè trước cả đứa bé.
Tại các buổi yến tiệc, các vị phu nhân nghe xong đều che miệng cười mỉm, rồi nhẹ nhàng đặt tấm thiệp ghi tên của ta xuống.
Thanh danh của ta coi như hỏng bét.
Hôm nay, tại yến tiệc ngắm hoa để tuyển phi cho hoàng tử, Châu Ngưỡng lại một lần nữa đem chuyện xấu hổ lạc đường rồi khóc òa của ta ra kể.
Cả sảnh đường cười ồ lên, ta xấu hổ nắm chặt chiếc khăn tay, ngượng ngùng cúi gầm mặt.
Quan gia lật xem danh sách các quý nữ, dường như bị chạm đến một nỗi niềm xa xăm:
"Có phải là vị nữ lang nhà họ Thôi, người đã nhặt được Thanh nhi đi lạc ở hội đèn Thượng Nguyên, nhưng bản thân lại sợ hãi đến mức bật khóc đó không?"
Hoàng hậu nương nương ghé mắt sang xem, cũng bật cười:
"Đúng là con bé đó, hồi ấy cứ nắm chặt tay áo Thanh nhi nhà chúng ta, khóc tèm lem như con mèo hoa.
"Bây giờ đã đến tuổi gả chồng rồi, không biết có còn thích khóc nhè nữa không đây."
Chưa có đánh giá nào.